50 câu hỏi 60 phút
Một ví dụ về thị trường thất bại là khi:
Một người bán kiểm soát thị trường bằng cách giảm sản lượng làm giá gạo tăng
Giá của gạo tăng do mất mùa
Tiền lương của công nhân xay gạo giảm
Lãi suất tín dụng cho nông dân vay tăng
Thị trường thất bại xảy ra khi thị trường không thể phân bổ nguồn lực một cách hiệu quả, dẫn đến lãng phí hoặc không tối ưu. Các yếu tố dẫn đến thị trường thất bại bao gồm:
Trong các lựa chọn được đưa ra:
Do đó, lựa chọn 1 là đáp án đúng nhất vì nó mô tả một tình huống trong đó một người bán thao túng thị trường để có lợi cho mình, gây tổn hại cho người tiêu dùng và dẫn đến phân bổ nguồn lực không hiệu quả.
Thị trường thất bại xảy ra khi thị trường không thể phân bổ nguồn lực một cách hiệu quả, dẫn đến lãng phí hoặc không tối ưu. Các yếu tố dẫn đến thị trường thất bại bao gồm:
Trong các lựa chọn được đưa ra:
Do đó, lựa chọn 1 là đáp án đúng nhất vì nó mô tả một tình huống trong đó một người bán thao túng thị trường để có lợi cho mình, gây tổn hại cho người tiêu dùng và dẫn đến phân bổ nguồn lực không hiệu quả.
Đường bàng quan (Indifference Curve) là một đường cong biểu diễn tất cả các kết hợp hàng hóa hoặc dịch vụ mà người tiêu dùng cảm thấy thoả mãn như nhau. Điều này có nghĩa là, trên bất kỳ điểm nào trên đường bàng quan, người tiêu dùng đều không thích hoặc thích hơn bất kỳ điểm nào khác trên cùng đường cong đó. Vì vậy, đường bàng quan minh họa cách một cá nhân kết hợp tiêu dùng các loại hàng hóa khác nhau để đạt được cùng một mức độ thỏa mãn.
Phương án 1 sai vì đường bàng quan không trực tiếp minh họa cách các hoạt động cá nhân kết hợp để thể hiện sở thích xã hội.
Phương án 2 sai vì đường bàng quan không trực tiếp minh họa độ co giãn trong lựa chọn của cá nhân; khái niệm co giãn liên quan đến sự thay đổi về lượng cầu hoặc cung khi giá thay đổi.
Phương án 3 sai vì đường bàng quan không trực tiếp minh họa cung và cầu ảnh hưởng đến sở thích của cá nhân; nó tập trung vào sự kết hợp hàng hóa mang lại cùng mức thỏa mãn, không phải là yếu tố cung và cầu.
Mức sản lượng hiệu quả, hay còn gọi là mức sản xuất tối ưu, là mức sản lượng mà tại đó lợi ích biên (MB) bằng với chi phí biên (MC). Điều này có nghĩa là, việc sản xuất thêm một đơn vị sản phẩm sẽ mang lại lợi ích đúng bằng chi phí bỏ ra để sản xuất nó. Do đó, việc sản xuất ở mức sản lượng này sẽ tối đa hóa lợi nhuận hoặc phúc lợi ròng cho nhà sản xuất hoặc xã hội. Vì vậy, phát biểu trong câu hỏi là đúng.