50 câu hỏi 60 phút
Phát biểu nào bên dưới xem là thực chứng (positive)?
Phải chi Việt Nam mở cửa ngoại thương sớm
Việt Nam nên khuyến khích xuất khẩu
Xuất khẩu sẽ làm tăng thặng dư của nhà sản xuất trong nước
Phá giá trong giai đoạn này không phải là cách làm tốt cho xuất khẩu của Việt Nam
Câu hỏi yêu cầu xác định phát biểu thực chứng. Phát biểu thực chứng là phát biểu mô tả thế giới như nó vốn là, có thể kiểm chứng bằng dữ liệu thực tế, không mang tính chủ quan hay đánh giá giá trị.
Phương án 1: "Phải chi Việt Nam mở cửa ngoại thương sớm" mang tính tiếc nuối và giả định, không phải là mô tả thực tế.
Phương án 2: "Việt Nam nên khuyến khích xuất khẩu" mang tính chủ quan và đề xuất chính sách, không phải là mô tả thực tế.
Phương án 3: "Xuất khẩu sẽ làm tăng thặng dư của nhà sản xuất trong nước" là một phát biểu có thể kiểm chứng bằng dữ liệu kinh tế. Nếu xuất khẩu tăng, thặng dư của nhà sản xuất (lợi nhuận) có tăng hay không là điều có thể đo lường và chứng minh.
Phương án 4: "Phá giá trong giai đoạn này không phải là cách làm tốt cho xuất khẩu của Việt Nam" mang tính đánh giá và đưa ra ý kiến, không phải là mô tả thực tế.
Vậy, phương án 3 là phát biểu thực chứng.
Câu hỏi yêu cầu xác định phát biểu thực chứng. Phát biểu thực chứng là phát biểu mô tả thế giới như nó vốn là, có thể kiểm chứng bằng dữ liệu thực tế, không mang tính chủ quan hay đánh giá giá trị.
Phương án 1: "Phải chi Việt Nam mở cửa ngoại thương sớm" mang tính tiếc nuối và giả định, không phải là mô tả thực tế.
Phương án 2: "Việt Nam nên khuyến khích xuất khẩu" mang tính chủ quan và đề xuất chính sách, không phải là mô tả thực tế.
Phương án 3: "Xuất khẩu sẽ làm tăng thặng dư của nhà sản xuất trong nước" là một phát biểu có thể kiểm chứng bằng dữ liệu kinh tế. Nếu xuất khẩu tăng, thặng dư của nhà sản xuất (lợi nhuận) có tăng hay không là điều có thể đo lường và chứng minh.
Phương án 4: "Phá giá trong giai đoạn này không phải là cách làm tốt cho xuất khẩu của Việt Nam" mang tính đánh giá và đưa ra ý kiến, không phải là mô tả thực tế.
Vậy, phương án 3 là phát biểu thực chứng.
Độ co giãn của cầu theo giá (PED) được tính bằng công thức: PED = (% thay đổi về lượng cầu) / (% thay đổi về giá). Khi di chuyển dọc theo một đường cầu tuyến tính, độ dốc của đường cầu là không đổi, nhưng tỷ lệ giữa giá và lượng thay đổi. Ở phần trên của đường cầu (giá cao, lượng thấp), một thay đổi nhỏ về giá sẽ gây ra một thay đổi lớn về lượng (do lượng ban đầu thấp), do đó PED lớn (co giãn nhiều). Khi di chuyển xuống dưới đường cầu (giá thấp, lượng cao), một thay đổi nhỏ về giá sẽ chỉ gây ra một thay đổi nhỏ về lượng (do lượng ban đầu cao), do đó PED nhỏ (co giãn ít). Tại điểm giữa của đường cầu, PED = 1 (co giãn đơn vị). Do đó, khi di chuyển dọc theo đường cầu (có dạng đường thẳng) từ trên xuống dưới, độ co giãn của cầu theo giá (giá trị tuyệt đối) sẽ giảm dần.
Độ co dãn của cung (Es) được tính bằng công thức: Es = (% thay đổi lượng cung) / (% thay đổi giá). Trong trường hợp này, % thay đổi lượng cung là 5% và % thay đổi giá là 10%. Do đó, Es = 5%/10% = 0.5.
Vì độ co dãn của cung nhỏ hơn 1 (0.5 < 1), cung được coi là co dãn ít.
Để giải bài toán này, ta cần thực hiện các bước sau:
1. Xác định hàm cung mới sau khi có thuế. Thuế làm tăng chi phí sản xuất, do đó hàm cung dịch chuyển lên trên. Với thuế là 3/sp, hàm cung mới là: P = 2Q + 2 + 3 => P = 2Q + 5
2. Tìm điểm cân bằng mới bằng cách giải hệ phương trình giữa hàm cầu và hàm cung mới:
P = 20 - Q
P = 2Q + 5
Từ đó suy ra: 20 - Q = 2Q + 5 => 3Q = 15 => Q = 5
3. Thay Q = 5 vào một trong hai phương trình (ví dụ P = 20 - Q) để tìm P:
P = 20 - 5 = 15
Vậy, mức giá và sản lượng cân bằng của thị trường là Q = 5 và P = 15.
Ban đầu, Lan tiêu 30$ cho 3 vé xem phim (3 * 8$ = 24$) và 3 tạp chí (3 * 2$ = 6$). Tổng cộng là 24$ + 6$ = 30$.
Sau khi giá tạp chí tăng lên 4$, 3 tạp chí sẽ có giá là 3 * 4$ = 12$. Để Lan vẫn có thể xem phim 3 lần và mua 3 tạp chí, tổng chi phí sẽ là 24$ (xem phim) + 12$ (tạp chí) = 36$. Điệp đưa thêm 6$, vậy Lan vẫn có đủ tiền để xem 3 phim và mua 3 tạp chí.
Vậy Lan vẫn xem phim 3 lần và mua 3 tạp chí.
Khi số nhân tác động đưa nền kinh tế đến điểm cân bằng mới, lúc đó tổng chi tiêu dự kiến sẽ: