Bệnh tay chân miệng thường gặp nhất ở nhóm tuổi nào?
A. Người trên 60 tuổi
B. Trẻ dưới 5 tuổi
C. Thanh thiếu niên 15–18 tuổi
D. Người trưởng thành khỏe mạnh
Đáp án
Đáp án đúng: B
Bệnh tay chân miệng là một bệnh truyền nhiễm cấp tính do virus gây ra, chủ yếu là virus Coxsackie A16 và Enterovirus 71. Bệnh lây lan chủ yếu qua đường tiêu hóa, tiếp xúc trực tiếp với dịch tiết từ mũi, họng, nước bọt, phân của người bệnh. Do hệ miễn dịch còn non yếu và thói quen đưa tay vào miệng, trẻ em, đặc biệt là nhóm trẻ dưới 5 tuổi (trong đó trẻ dưới 3 tuổi là đối tượng dễ mắc bệnh và có nguy cơ biến chứng nặng nhất), là đối tượng dễ bị nhiễm bệnh và thường gặp nhất. Các trường hợp mắc bệnh ở người lớn thường ít phổ biến hơn và thường có triệu chứng nhẹ hơn.
Bệnh tay chân miệng là một bệnh truyền nhiễm cấp tính do virus gây ra, chủ yếu là virus Coxsackie A16 và Enterovirus 71. Bệnh lây lan chủ yếu qua đường tiêu hóa, tiếp xúc trực tiếp với dịch tiết từ mũi, họng, nước bọt, phân của người bệnh. Do hệ miễn dịch còn non yếu và thói quen đưa tay vào miệng, trẻ em, đặc biệt là nhóm trẻ dưới 5 tuổi (trong đó trẻ dưới 3 tuổi là đối tượng dễ mắc bệnh và có nguy cơ biến chứng nặng nhất), là đối tượng dễ bị nhiễm bệnh và thường gặp nhất. Các trường hợp mắc bệnh ở người lớn thường ít phổ biến hơn và thường có triệu chứng nhẹ hơn.
Câu hỏi yêu cầu xác định nhóm virus gây bệnh tay chân miệng.
* Enterovirus: Đây là một chi thuộc họ Picornaviridae, bao gồm nhiều loại virus có thể gây bệnh ở người, trong đó có Coxsackievirus A16 và Enterovirus 71 – hai tác nhân chính gây bệnh tay chân miệng (Hand, Foot, and Mouth Disease - HFMD). Vì vậy, đây là đáp án đúng. * Coronavirus: Là họ virus gây ra các bệnh hô hấp và tiêu hóa, ví dụ như cảm lạnh thông thường, SARS, MERS và COVID-19. Chúng không phải là nguyên nhân gây bệnh tay chân miệng. * Adenovirus: Là họ virus gây ra nhiều loại bệnh như viêm đường hô hấp cấp, viêm kết mạc mắt, viêm dạ dày ruột. Chúng không gây bệnh tay chân miệng. * Retrovirus: Là họ virus chứa enzyme reverse transcriptase, có khả năng sao chép RNA thành DNA và tích hợp vào bộ gen của tế bào chủ, ví dụ điển hình là HIV. Chúng không liên quan đến bệnh tay chân miệng.
Như vậy, virus gây bệnh tay chân miệng chủ yếu thuộc nhóm Enterovirus.
Bệnh tay chân miệng là một bệnh truyền nhiễm cấp tính do virus đường ruột (Enterovirus) gây ra. Các chủng virus chính thường gây bệnh này là Coxsackievirus A16 (CVA16) và Enterovirus 71 (EV71). Trong đó, EV71 đặc biệt nguy hiểm vì có thể gây ra các biến chứng nghiêm trọng như viêm não, viêm màng não, viêm cơ tim và thậm chí tử vong. Vì vậy, EV71 là một trong những virus thường gây bệnh tay chân miệng.
* HIV (Human Immunodeficiency Virus) là virus gây hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải (AIDS), không phải bệnh tay chân miệng. * HBV (Hepatitis B Virus) là virus gây viêm gan B, không phải bệnh tay chân miệng. * HCV (Hepatitis C Virus) là virus gây viêm gan C, không phải bệnh tay chân miệng.
Bệnh tay chân miệng là bệnh truyền nhiễm cấp tính do vi rút thuộc nhóm Enterovirus gây ra, chủ yếu là Coxsackievirus A16 và Enterovirus 71 (EV71). Con đường lây truyền chính của bệnh tay chân miệng là thông qua đường tiêu hóa (phân – miệng) và tiếp xúc trực tiếp. Vi rút có thể tồn tại trong nước bọt, dịch tiết từ mũi họng, dịch của nốt phỏng và đặc biệt là trong phân của người bệnh. Do đó, người lành có thể nhiễm bệnh khi tiếp xúc trực tiếp với các chất tiết này hoặc gián tiếp qua các vật dụng, đồ chơi, thức ăn bị nhiễm vi rút.
Các phương án khác không đúng: - Đường máu: Bệnh tay chân miệng không lây qua đường máu. - Đường tình dục: Bệnh tay chân miệng không phải là bệnh lây truyền qua đường tình dục. - Côn trùng đốt: Bệnh tay chân miệng không lây truyền qua côn trùng đốt.
Khi trẻ bị bệnh tay chân miệng, việc ưu tiên hàng đầu là ngăn chặn sự lây lan của bệnh và theo dõi sát sao tình trạng sức khỏe của trẻ để phát hiện sớm các biến chứng. Bệnh tay chân miệng là bệnh truyền nhiễm do virus gây ra, lây truyền chủ yếu qua đường tiêu hóa và tiếp xúc trực tiếp với dịch tiết từ mũi, họng, nước bọt, chất lỏng từ mụn nước vỡ hoặc phân của người bệnh. Do đó,:
* Cách ly và theo dõi tại nhà hoặc cơ sở y tế (Đáp án 4) là phương án đúng nhất. Việc cách ly giúp hạn chế mầm bệnh lây lan trong cộng đồng, đặc biệt là ở môi trường đông người như trường học, nhà trẻ. Đồng thời, theo dõi sát sao trẻ tại nhà hoặc cơ sở y tế là cực kỳ quan trọng để kịp thời phát hiện các dấu hiệu nặng (sốt cao liên tục, giật mình, run chi, đi loạng choạng, nôn ói nhiều, thở nhanh, khó thở...) và đưa trẻ đến bệnh viện điều trị kịp thời, tránh các biến chứng nguy hiểm đến tính mạng.
Các phương án còn lại không phù hợp:
* Cho đi học bình thường (Đáp án 1): Đây là hành động hoàn toàn sai vì bệnh tay chân miệng rất dễ lây lan. Việc cho trẻ đi học sẽ khiến bệnh lây nhiễm cho các bạn khác trong lớp và cộng đồng. * Tắm nước lạnh liên tục (Đáp án 2): Việc tắm nước lạnh liên tục không có tác dụng điều trị bệnh và có thể khiến trẻ bị cảm lạnh hoặc sốc nhiệt, làm tình trạng bệnh nặng hơn. Cần tắm rửa sạch sẽ bằng nước ấm, tránh chà xát mạnh vào các nốt ban. * Tự ý dùng thuốc kháng virus (Đáp án 3): Bệnh tay chân miệng chủ yếu do virus gây ra, nhưng việc tự ý dùng thuốc kháng virus mà không có chỉ định của bác sĩ là rất nguy hiểm. Hầu hết các trường hợp tay chân miệng đều nhẹ và tự khỏi. Thuốc kháng virus chỉ được sử dụng trong một số trường hợp nặng và phải được bác sĩ kê đơn, theo dõi chặt chẽ.