15 câu hỏi 60 phút
NỖI ĐAU
Cân được thuốc cho bà, lòng Côn lâng lâng nghĩ đến ngày bà khỏe dậy. Bà sẽ chọn những quả trứng gà ấp không nở cho hai anh em luộc ăn. Bà dẫn Côn ra vườn chỉ những trái chín, Côn trèo lên cây hái xuống, đem vào bàn thờ mẹ thắp hương.
Côn đi như chạy một mạch từ Vinh về tới cầu Hữu Biệt thì thấy anh Khiêm đang hối hả lao về phía mình, vừa gọi vừa khóc: “Côn ơi...! Bà...bà...mất...rồi!”.
Côn khựng lại, hai tay ôm lấy mặt. Khiêm đỡ em vào vòng tay mình để khỏi ngã. Một đám mây như dải băng trắng trôi qua ngọn núi Độc Lôi, che khuất mặt trời, Côn bước nặng nề trong vùng bóng râm ảm đạm, giữa cánh đồng chiêm mênh mông. Côn nấc từng tiếng: "Bà...ơi! Bà...ơi!".
(Theo Sơn Tùng)
Đoạn 1 ("Cân được thuốc cho bà...") kể về tình cảm của Côn với ai?
Với bà
Với mẹ
Với anh
Đoạn 1 nói Côn lo thuốc, mong bà khỏe, nghĩ tới việc bà chăm và dạy mình → thể hiện tình cảm với bà.
Đoạn 1 nói Côn lo thuốc, mong bà khỏe, nghĩ tới việc bà chăm và dạy mình → thể hiện tình cảm với bà.
Trọng tâm truyện là nỗi đau khi bà mất, một mất mát rất lớn với Côn.
Côn lo cho sức khỏe bà, vui khi nghĩ bà khỏi, sững sờ đau đớn khi nghe tin bà mất → rất yêu và hiếu thảo.
đám mây, dải băng trắng, ngọn núi Độc Lôi, mặt trời, Côn, vùng bóng râm, cánh đồng chiêm là các từ chỉ sự vật.
“chạy, khóc, ôm” đều là các từ chỉ hoạt động.